Tôi lật người bật dậy thì thấy một con cá lạ dài hơn chục mét nằm bên cạnh, đầu rồng mình cá, đích thị là con ngư long hai đầu đó, lúc này nó giống với cả đàn cá khác bị kéo lên khỏi mặt nước, con mắt trợn tròn. Miệng há to thở hồng hộc tựa hồ muốn vùng vẫy không cam lòng, nhưng trên lưng một bàn chân đang giẫm lên, con ngư long hai đầu liền không dám nhúc nhích.

Lúc này tôi mới nhớ lại tình huống vừa rồi, vừa ngẩng đầu nhìn thì lập tức kinh ngạc, tôi thấy người đàn ông toàn mặc đồ trắng, vẻ mặt kiêu ngạo, thật ra chính là “người trôi trên sông”.

Anh ta một chân giẫm lên thân con ngư long hai đầu, nhưng trong tay lại cầm lấy thanh sắt mà tôi rút ra từ trong miệng ngư long hai đầu, ánh mắt ngưng đọng nhìn nó, thấy tôi đứng lên thì khóe miệng khẽ nhếch lên nói:

- Cậu giỏi thật, lá gan đủ lớn mà chạy đến nơi này.

- À thì…

Tôi nhìn anh ta lại quay sang nhìn lão quỷ Vô Ưu đang đứng một bên, dường như đã hiểu gì đó:

- Cám ơn anh đã giúp đỡ, miệng tên này thật cứng, tôi đánh nó nửa ngày trời cũng không mở miệng.

Tôi đá vào ngư long hai đầu một phát, tức giận nói, lão quỷ Vô Ưu nhìn chằm chằm tôi nhưng không nói gì, An Hồ Tử cũng chạy đến kéo tôi nhìn trước sau, mừng rỡ nói:

- Anh, anh thật sự không sao, tốt quá, vừa nãy trong hồ nước sóng lớn cuồn cuộn ngất trời, tôi còn nghĩ anh tiêu đời rồi...

Sóng lớn ngất trời... à, có vẻ như vừa rồi tên này đã dằn co rất hung hăng... có điều... Tôi nhìn sang con ngư long hai đầu đang thở dốc rồi nói với lão quỷ Vô Ưu:

- Giờ thì tôi có thể đi qua ngã ba thông đạo rồi chứ?

Lão quỷ Vô Ưu đảo mắt nói:

- Ngươi tìm được lối vào đường hầm rồi à?

Tôi sửng sốt, lắc đầu nói:

- Ngược lại thì không, nhưng mà...

- Hừm, không tìm thấy lối vào, vậy có liên can gì đến ta? Có bản lĩnh thì tự mình tìm đi.

- Được, tìm thì tìm.

Tên này vẫn âm dương kì quái, tôi bực dọc trong lòng đến trước mặt “người trôi trên sông” rồi nói:

- Tiền bối, ơn cứu mạng không lời nào cảm tạ hết được, nhưng tôi giúp người thì giúp đến cùng. Bây giờ tôi rất muốn đi qua ngã ba thông đạo, tự hỏi anh có thể giúp tôi chuyện này không?

Tôi biết người này có xuất thân bí ẩn, thân phận nhất định rất đặc biệt, thà trực tiếp nhờ anh ta giúp đỡ còn hơn lại nhảy xuống vực sâu tìm thông đạo gì đó.

Người đàn ông “trôi trên sông” nghiêng đầu như đang suy nghĩ điều gì đó, thay vì trả lời câu hỏi của tôi thì anh ta quay đầu lại hỏi lão quỷ Vô Ưu:

- Ngươi có thể giúp cậu ta không?

Lão quỷ dường như có chút e sợ người này, do dự một lúc rồi cười khà khà:

- Nếu Long Quân đã phân phó, ai dám không theo?

Long Quân? Tôi nghi nghi ngờ ngờ nhìn về phía “người trôi trên sông”, trái lại sắc mắt anh ta vẫn không đổi, nét mặt điềm tĩnh, phất tay nói:

- Nếu ông đã có thể giúp hắn, vậy giúp hắn mở đường hầm đi.

Lão quỷ Vô Ưu không khỏi sững sờ, liếc mắt nhìn tôi rồi lại nhìn về phía “người trôi trên sông”, ngập ngừng nói:

- Nhưng Long quân… trước đây, người từng nói không ai có thể vượt qua cõi Thanh Minh, kẻ làm trái giết chết không thương tiếc...

Cái gì!

Tôi nhất thời bị sốc, lẽ nào lệnh này đúng là được hạ bởi người đàn ông ở trước mặt tôi? Phong tỏa Thanh Minh giới, trời đất ơi, nếu đúng như vậy, thì rốt cuộc ông ta là ai? Chủ nhân của Thanh Minh giới?

Nghĩ đến đây làm tôi giật mình, “người trôi trên sông” vẫn không có phản ứng gì mấy, chỉ ồ lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn lão quỷ Vô Ưu, thản nhiên nói:

- Bây giờ ta nói người này được thông qua, thế nào, không được sao?

Lão quỷ vội vàng xua tay:

- Đâu có đâu có, Long Quân nói cái gì thì là cái đó, nhưng mà...

- Nhưng sao?

“Người trôi trên sông” hỏi lại.

Lão quỷ Vô Ưu chỉ vào con ngư long hai đầu trên mặt đất hỏi:

- Trước đó Long quân có thể thả nó trở lại Hàn đàm được không?

Người đàn ông trôi trên sông không nói gì, ánh mắt toát ra nét nghiêm nghị, Lão quỷ Vô Ưu vội giải thích:

- Long Quân đừng hiểu lầm. Ý ta là cách mở lối của ngã ba thông đạo là ở trên người con ngư long này. Ngài biết đó, nếu không thả nó về thì…….

Lúc này ánh mắt của Long Quân mới thu lại, mặt không biểu cảm mà vẫy vẫy tay, đồng thời thu lại bàn chân đang giẫm lên con ngư long hai đầu kia.

Lão quỷ Vô Ưu dường như đã đạt được ý đồ của mình, bước nhanh lên phía trước và hô to cái gì đó với ngư long hai đầu rồi chỉ vào Hàn đàm. Hai đầu của ngư long lắc lư, cơ thể uốn cong như đang gật đầu hành lễ với người đàn ông. Sau đó mới nhảy lên không trung, thân hóa thành một tia chớp đen, lao một cái vèo xuống vực sâu lạnh lẽo bên dưới.

Ầm...

Với tiếng nước chói tai, ngư long đã biến mất trong hồ sâu.

Hai tay chắp đằng sau, người đàn ông “trôi trên sông” mắt nhìn những bọt nước bắn tung tóe bởi ngư long nhẹ giọng nói:

- Lão quỷ Vô Ưu, ngươi ở đây bao nhiêu năm rồi?

Lão quỷ Vô Ưu cơ hồ không biết tại sao ngài ấy muốn hỏi câu này, nhíu mày suy nghĩ một hồi mới trả lời:

- Long Quân hỏi câu này… Ta đã luôn ở đây từ cái ngày ngài đóng cửa thanh minh giới. Tính đến này cũng hơn ngàn năm rồi nhỉ?

Người trôi trên sông gật đầu, rồi nói:

- Vậy trong ngàn năm nay, từng có ai ra vào nơi này không? Ý ta là đi ra hoặc là đi vào.

Lão quỷ Vô Ưu nói:

- Nếu nói người đi ra thì cũng vẫn có vài người, nhưng đều là cường giả lợi hại. Ngài cũng đã nói hồ Vô Ưu lạnh lẽo này suy cho cùng cũng không quản được cường giả chân chính…..... Còn người đi vào thì chưa từng có. Ngài biết đó, Thanh Minh giới là một nơi xó xỉnh bị lãng quên, thiếu thốn tài nguyên lại kém linh khí. Huống chi sớm đã phong bế cả nghìn năm. Lại có ai sẽ đến sao?

Người đàn ông “trong sông” nhìn xuống lão quỷ Vô Ưu rồi ngước đầu nhìn lên bầu trời, bỗng thở dài:

- Vậy tại sao chúng ta lại tự phong bế chỗ này, là tại sao chứ?

Câu này của anh ta giống như đang hỏi lão quỷ Vô Ưu, cũng giống như đang nói với chính mình. Lão quỷ Vô Ưu nghẹn giọng muốn nói gì đó nhưng lại không dám nói, chỉ cười khà khà nói:

- Long Quân nói gì thế, chắc là...

Người trôi trên sông đột ngột quay đầu lại nhìn chằm chằm vào lão quỷ Vô Ưu, sau đó sắc mặt thoáng thay đổi, vội buông tay không nói gì, ánh nhìn nơi khóe mắt đã không dám lộn xộn nữa.

- Hừm, ta nói cái gì thì là cái đấy, chán quá, ta muốn ông mở cửa đường hầm và thanh minh giới ngay bây giờ. Ta đè nén nỗi khó chịu bấy lâu nay, muốn qua đó xem thử.

Người trôi trên sông giọng điệu vô cùng bình tĩnh, dường như đang nói đến việc đi xuống lầu, nhưng lão quỷ Vô Ưu lại vô cùng kinh sợ gấp gáp nói:

- Long quân, ngài nói cái gì, ngài cũng muốn tới đó sao?

Người đàn ông “trôi trên sông” trả lời:

- Không sai, ta rất muốn đến đó, xem một chút...

Lão quỷ Vô Ưu ngập ngừng:

- Nhưng, nhưng mà... đường hầm này đã bị đóng hàng nghìn năm, một khi mở ra, e rằng sẽ xảy ra chuyện không mong muốn...

Người đàn ông “trôi trên sông” nói:

- Ngươi thật dài dòng, không phải vừa rồi ngươi cũng nói, cả ngàn năm qua cũng có vài người đi qua sao?

Nét mặt lão quỷ Vô Ưu nhăn lại đầy đau khổ:

- Đúng vậy, đã có người vượt qua nhưng đó chỉ là lén lút và may mắn thành công. Không chừng có thể không chịu được áp lực trong đường hầm mà tiêu đời rồi. Nhưng nếu Long Quân muốn qua tất nhiên phải mở rộng đường hầm, nếu, nếu như thế thì sợ là, sợ là….....

Người đàn ông “trôi trên sông” cau mày quát mắng:

- Nếu ông có chuyện muốn nói thì cứ nói thằng rốt cuộc là thế nào?

- Thực ra... Tôi không biết mọi chuyện sẽ như thế nào, nhưng mà... thôi được, Long quân muốn thế nào thì thế đó. Bây giờ ngài hãy lùi lại một chút, tôi sẽ mở lối đi cho ngài...

Lão quỷ Vô Ưu cúi đầu cung kính nói, Người đàn ông “trôi trên sông” hừ một tiếng, chậm rãi lùi về phía sau, đứng ở bên cạnh tôi phất tay:

- Ngươi tốt nhất nên nhanh hơn đi, ta dạo này không có kiên nhẫn, hiểu chưa..

Lão quỷ Vô Ưu luôn miệng thì thào liền đi đến bên cạnh hồ Vô Ưu Hàn đàm, hai tay giơ cao, làm một tư thế kỳ lạ, sau đó trong miệng không ngừng phát ra những tiếng động kỳ quái, có vẻ như lão đã bắt đầu thực hiện việc đó.

Tôi hoàn toàn không hiểu lão đang làm gì, nhưng tôi rất phấn chấn, thầm nghĩ, Người đàn ông “trôi trên sông” này, à không là Long Quân gì đó, không thể tưởng tượng có thể gặp được đại quý nhận ở chốn này, bây giờ kể từ khi anh ta ra lệnh cho lão quỷ Vô Ưu mở đường hầm thì hơn phân nửa là sẽ không có bất trắc.

An Hồ Tử đứng ở bên cạnh tôi, cả nửa ngày trời cũng không dám thở mạnh, Người đàn ông “trôi trên sông” cũng không nói lời nào mà cúi đầu nhìn cây gậy kỳ quái trong tay, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó.

- Lão đại, lão đại…

An Hồ Tử lại gần trước mặt tôi thì thầm:

- Anh thật là đỉnh, còn quen biết cả Li Vẫn Long Quân…....

Cái gì? Li Vẫn Long Quân? Mặc dù tôi đã biết Người đàn ông “trôi trên sông” không tầm thường nhưng thoạt nghe bốn chữ “Li Vẫn Long Quân” khiến tôi kinh hãi, Li Vẫn, đó chẳng phải là “rồng sinh chín con” sao? Làm thế nào, lại chính là người trước mặt tôi?

An Hồ Tử trầm giọng nói:

- Vị Long Quân đại nhân này chính là cao thủ tuyệt đỉnh của thanh minh giới. Chỉ sợ dùng hai chữ chúa tể cũng không đủ để hình dung. Lần này có ông ta ra mặt chính là vạn phúc của chúng ta rồi đấy. Xem ra lần này cuối cùng cũng thuận lợi đến ngã ba thông đạo...

Trong lòng tôi có phần kích động, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn Li Vẫn Long Quân, nhất thời không biết là như thế nào.

Người con thứ hai của “rồng sinh chín con” trong truyền thuyết tại sao có thể ở thanh minh giới, tại sao lại muốn đi ngã ba thông đạo nhỉ?

Đúng lúc này, lão quỷ Vô Ưu đột nhiên ngửa mặt lên trời hét to một tiếng, âm thanh thảm thiết, thẳng qua bầu trời, chỉ trong một khoảnh khắc cả bầu trời bị mây đen dày đặc bao phủ, cả bầu trời biến thành một màu tối tăm!

Tôi bắt đầu hồi hộp, nắm chặt tay trong vô thức. Có vẻ như cuối cùng thì lối đi đến ngã ba thông đạo cũng sắp mở.

Thấy giọng nói của lão quỷ Vô Ưu đột ngột im bặt, liền theo sau đó chúi đầu lao thẳng xuống hồ Vô Ưu hàn đàm!

 

0.10869 sec| 2434.125 kb